Thực ra Vương Trùng cảm thấy, chỉ yêu đương mà không thành thân cũng chưa hẳn là chuyện xấu. Có điều phong tục ở thế giới này không cho phép, hắn cũng chỉ đành thở dài ngao ngán, ngửa mặt nhìn trăng không nói nên lời.
À mà, lúc này trời đã sáng, trăng cũng lặn mất tăm rồi.
Ăn sáng xong, Vương Trùng không vội nhổ trại mà nán lại dạy thêm một canh giờ "Hán ngữ". Hắn phát hiện việc kể chuyện thoại bản cực kỳ có tác dụng gắn kết lòng quân. Hôm qua kể xong, trong doanh trại chỗ nào cũng có người bàn tán. Lúc ăn sáng còn có kẻ vì tình tiết truyện mà tranh luận, bầu không khí hết sức hòa hợp, chẳng hề có chút rào cản nào thường thấy khi hai đội ngũ mới sáp nhập.
Dạy xong xuôi, Vương Trùng gọi mười mấy người có võ công cao nhất của thị tộc Dược Cát La tới, hỏi han về công phu bọn họ đang tu tập. Những người này không được phép học Băng Phách chỉ, còn Băng Phách thần công vốn chỉ có tộc trưởng mới được xem thì lại càng vô duyên chạm tới. Bọn họ chỉ học được dăm ba chiêu chắp vá, mỗi người nắm một chút tàn thiên rồi tự dựa vào ngộ tính của bản thân mà bổ khuyết.




